Kỳ 5 – Con đường dọc biển

Lê Quang

#1. Con đường Trương Pháp dọc theo biển Đồng Hới, như là đã bị bỏ quên vào những ngày đầu tuần!

#2. Mỗi sáng, mỗi chiều đi qua con đường này, như đi giữa rừng dương! Hãy đi thật chậm, thật chậm thôi, để nghe rõ tiếng sóng lao xao ngoài bờ cát. Để nghe rõ tiếng gió cào vi vút, ngút ngàn giữa những hàng dương. Để hít thật sâu hơi thời gian thơm mùi lá rụng vào lòng ngực mình…

#3. Đi trên con đường lãng mạn nhất của thành phố này, có khi đi hết cả tuần, ta cũng chẳng gặp được…một cặp tình nhân nào! Cũng chẳng tìm thấy chỗ nào được “khắc nỗi nhớ lên cây”…Hay là những người trẻ tuổi của Đồng Hới…không biết yêu? Hay họ yêu nhau ở nơi nào đó lãng mạn hơn nơi này? Người Hà Nội, người Sài Gòn…mà đi trên con đường này, thế nào cũng ước, giá mà lôi được con đường này về phố…mỗi gốc cây, mỗi ngày sẽ trở thành thơ, thành nhạc, thành nỗi nhớ, thành tên riêng của ai đó và…thành người!

#4. Rừng Dương có vẻ như đang dần phải nhường chỗ cho…hàng quán! Dọc theo bãi tắm, các nhà hàng đặc sản biển nhiều lắm. Hải sản biển Đồng Hới có tiếng là chất lượng tươi và ngon nhất nước. Tuy nhiên, những tiếng thở dài của du khách đã phổ biến lắm rồi. Nạn chặt chém du khách vẫn còn là chuyện dài nhiều tập. Giá cả hàng hải sản, đặc sản…tại đây, còn cao hơn cả Đà Nẵng và Huế! Thôi thì hãy cứ tạm “né” những đoạn có hàng rào như thế này.

#5. Xa hơn về phía gần cửa sóng, đã bặt im tiếng búa máy, đóng, đóng mãi vào lòng Nhật Lệ từ lúc bình minh! Để tìm sự bình yên thực sự của ẩm thực, vẫn theo đường này, hãy chịu khó đi xa hơn một chút về phía biển Quang Phú. Thưởng thức đồ biển với rượu vang và ngắm nhìn những đồi cát bay trước gió, theo thời gian của mỗi mùa, sướng tê!

#6. Đi hết hàng dương, đi hết nỗi niềm của ẩm thực, ta sẽ đến, sẽ gặp một “đặc sản” khác của Quảng Bình. Ấy là…Cát! Cát của Đồng Hới không có quá nhiều màu như cát của Phan Thiết: cát đỏ, cát trắng, cát vàng, cát đen…Cát Đồng Hới vốn nổi tiếng với mỗi một cụm từ…”chang chang cồn cát”!

#7. Nhưng mà, cát Đồng Hới biết tự đổi màu theo mùa, theo thời tiết đấy. Mùa hè thì trắng lóa, trắng đến nhức mắt. Mùa đông thì ảm đạm, lạnh lẽo và u buồn. Mùa thu thì rực vàng. Còn những ngày xuân, mưa phùn và ướt lạnh thì cát lại như đỏ lên ấm áp và nồng nàn!

#8. Có vẻ như chẳng có cây, cỏ nào có thể sống chung được với cát, ngoài dương! Mùa cát bay, những hàng dương thoi thóp như cố ngoi lên những ngọn lá cuối cùng, ngoi lên khao khát mùa mưa sớm về. Bầu trời bắt đầu trĩu nặng, báo hiệu cho những ngày cát bay chuẩn bị kết thúc và hàng dương chuẩn bị vào mùa hồi sinh.

#9. Với trẻ con thành phố, những đồi cát bay là một thế giới đầy quyến rũ! Được lăn, trượt, trườn, bò, ném cát và nghịch cát, mà không bị cát bám vào quần áo, vào tóc, không bị cát cắn vào da thịt là một sự ngạc nhiên và thích thú. Mưa tới rồi, mưa đuổi phía sau rồi…kệ mưa! đường ta, ta cứ bò…

#10. Trước khi mưa đến, cát ngừng bay! Trời lặng gió đến đáng ngờ. Gió đi, chỉ còn để lại tầng tầng, lớp lớp sóng cát “vỗ” từ dưới chân đến đỉnh đồi, từ đỉnh đồi này đến đỉnh đồi kia và mất hút đâu đó phía cuối chân trời.

#11. Vẫn là lăn tăn sóng cát…

Leave a Reply

Your email address will not be published.

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>