Mộc Châu, chờ ai vẫy vẫy cánh hoa mơ…

…Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa…

“Tây Tiến” – Quang Dũng

Những ngày đầu năm mới, chúng tôi quyết định ra thủ đô để xem dân Hà Thành họ vui Tết ra sao, có khác chi Tết quê mình, để được lang thang dọc những “ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhưng nhà tôi….. không ở đó”. Và Hà Nội những ngày này thật yên bình và trầm lắng. Chúng tôi chợt nhận ra, đây mới đúng là “Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu…phố thâm nghiêm rợp bóng cây…”.

Hà Nội mừng đón Tết Hoa chen người đi, liễu rủ mà chi

Hà Nội mừng đón Tết Hoa chen người đi, liễu rủ mà chi

 

Nhưng ở lại HN lâu cũng chán, chúng tôi định về quê thì thằng bạn gợi ý: “Hay là đi Mộc Châu xem hoa mận?”. Vậy là sáng sớm hôm sau, chúng tôi thẳng tiến Mộc Châu, trong người cứ hồi hộp giống như bao lần đặt chân lên những vùng đất lạ.

Trên đỉnh Đá Trắng

Trên đỉnh Đá Trắng

 

Cung đường đến với Mộc Châu đẹp tựa các thiếu nữ vùng cao, nhẹ nhàng, thướt tha, pha chút hoang dại nhưng cũng ẩn chứa nhiều… hiểm nguy. Và thời tiết thật không phụ lòng chúng tôi. Có nắng, có mây, có chút se lạnh nhưng không hề tê buốt. Sương giăng mờ ảo khắp con đường. “Vân ủng trùng sơn, sơn ủng vân”. … Thật hùng vĩ nhưng cũng thật nên thơ.

IMG_6610

Cuối cùng cũng đến địa phận Mộc Châu (không biết bây giờ người ta đã sửa lại lỗi chính tả trên biển chào chưa???)

Cuối cùng cũng đến địa phận Mộc Châu (không biết bây giờ người ta đã sửa lại lỗi chính tả trên biển chào chưa???)

Rong ruổi trên những con đường quanh co, đối với dân thành phố, thực sự chúng tôi như lạc vào một thế giới khác. Những cô gái diện váy áo sặc sỡ, khoác vai nhau chân sáo tung tăng trên đường; những người phụ nữ hăng say phát rẫy còn anh chồng ngồi gục bên bếp lửa cùng can rượu chắc phải tầm 5l; những chú ỉn chắc sắp lên bàn tiệc bị gông lại với đôi mắt buồn thảm…thật là không thể nào vội vã lướt qua.

IMG_6494

 

Đến Mộc Châu không thể nào bỏ qua được món bê chao

Đến Mộc Châu không thể nào bỏ qua được món bê chao

Và rồi những đồi chè xanh bạt ngàn hiện ra trước mắt chúng tôi. Trời đã về chiều, chỉ còn mỗi cô hái chè từ miền xuôi lên.

Hỡi cô sơn nữ má đào Chè cô xanh lá, lá nào cũng xanh

Hỡi cô sơn nữ má đào
Chè cô xanh lá, lá nào cũng xanh

 

Chúng tôi đi vào sâu hơn trong bản, ánh nắng xiên qua núi chiếu xuống thung lũng sâu. Thấp thoáng những mái nhà giữa bạt ngàn hoa trắng.

IMG_6531

Giữa lởm chởm đá núi sắc nhọn, hàng ngàn hàng vạn cây mận trổ hoa trắng muốt như xua đi cái lãnh lẽo, xám xịt của núi đá.

IMG_6545

Và còn đó nữa, là mênh mông hoa cải trắng tinh, chẳng khác gì so với trời Âu phủ đầy bông tuyết.

IMG_6556

Phải công nhận cái lạnh vùng sơn cước nó dễ chịu hơn cái lạnh miền Trung, run rẩy nhưng không tê buốt. Buổi sáng bước ra, là cả một màn sương phủ kính đồi chè.

IMG_6602

Chúng tôi đứng lại thật lâu để hít căng lồng ngực cái không khí trong lành ấy, nghe thoang thoảng hương thơm của búp chè non quyện vào những giọt sương mai đậu lên vai áo…

IMG_6591

Tạm biệt Mộc Châu, khi phía sau vẫn còn sương giăng lối. Chúng tôi lại về với những toan tính, bon chen. Cảm ơn em đã cho tôi được gặp Mộc Châu, để tôi tìm lại bản thân mình, để tôi được say, được mê man với mây trời lơ đãng. Để mang về những giấc mơ màu trắng, nơi ấy có người đang chờ ai vẫy vẫy cánh hoa mơ…

 

* Tựa đề dựa theo câu thơ của Tế Hanh

2 thoughts on “Mộc Châu, chờ ai vẫy vẫy cánh hoa mơ…

  1. Tựa đề hay, mạch viết uyển chuyển nên thơ, lãng mạn
    Nếu mà thêm được khoảng 3 ảnh nữa thì phần 1 sẽ hoàn chỉnh hơn :D

  2. TTL đưa người đọc bay lên cao lắm, mà có thể cũng đã gần “chạm” được vào mây rồi. Thế nhưng, TTL thôi không thổi nữa, để độc giả của mình, rơi tự do! Tiếc

Leave a Reply

Your email address will not be published.

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>